TIẾC NUỐI NHỮNG NGÀY THÁNG ẤY

     
Những năm tháng thanh xuân ấy luôn là đông đảo nốt nhạc êm ái tuyệt nhất trong cuộc sống mỗi người. Nhưng thật lạ là hầu như chúng ta khi đề cập về thanh xuân luôn có niềm tiếc nuối mơ hồ. Khi tiếng trống vội vã khép lại buổi học sau cùng năm đó, bạn có tương đương tôi cũng mang theo một niềm hối tiếc khép lại thanh xuân.

Bạn sẽ xem: nhớ tiếc nuối phần lớn ngày mon ấy




Bạn đang xem: Tiếc nuối những ngày tháng ấy

*

 

 

Những năm mon tuổi trẻ, chắn chắn chắn người nào cũng từng bao gồm một tình thân đẹp. ái tình ấy đẹp mang đến nỗi nó tự khắc sâu vào trái tim mình cho mãi về sau, có khi cả đời này cũng ko có gì quên được. Lúc ấy mình vẫn trao cho tất cả những người ta một tình yêu nồng thắm cháy bỏng. Lúc ấy là khi trái đất xung quanh tôi chỉ toàn một màu hồng. Thời gian ấy, họ yêu bằng cả trái tim chân thành không có chút tính toán. Tình yêu đầu tiên, nó như khi nếm thử quả me tuyệt quả khế new chín vào mùa hè, chua chua chát chát cơ mà lại càng muốn ăn nó.

 

Tôi bỗng thèm phần lớn phút giây rạo rực vì hoa phượng, với mùa thi rộn ràng tấp nập khắp sảnh trường. Tôi thèm cái lạnh giá buốt với có chúng ta ở bên. Tôi thèm phần đa chữ kí cẩu thả trên tấm áo tinh khôi. Tôi thèm một tình yêu trong sáng tuổi học trò, một tình cảm ngây thơ và tươi vui đến thế. Với tôi cầu rằng, mình cũng đều có một tx thanh xuân sôi động, vui tươi, một lần tuân theo cảm tính, một lần nghịch ngợm bị thầy cô trách mắng, một lần cố gắng nay bạn cùng nhau bên dưới mưa…

Ai cũng đều có tuổi trẻ và những mẩu truyện về tuổi trẻ con của riêng biệt mình, vào mỗi mẩu chuyện ấy đều phải có những hồi ức đẹp tất nhiên cả sự nuối tiếc mãi in dấu lại vị trí đáy trái tim. 

 


*



Xem thêm: Tác Giả " Hạt Giống Tâm Hồn Tác Giả ), Tác Giả Hạt Giống Tâm Hồn

 

Tôi chưa phải là fan thích hoài niệm nhưng trong thời hạn tháng ấy đẹp mang lại nỗi bắt buộc nào xong xuôi nhớ. Một tôi không ngại nghĩ nhiều, một chúng ta hay mơ mộng, một tôi ngây thơ, một chúng ta không suy tính... Chúng ta luôn trường thọ trong kí ức của nhau như thế đó

 

Nếu được đặt câu hỏi năm tháng làm sao là năm tháng đẹp nhất của đời người, câu trả lời chắc hẳn rằng là trong những năm tháng thanh xuân, những năm tháng tuổi trẻ, trong những năm tháng của tuổi học trò. Họ của khi đó vô ưu vô lo, có tác dụng cái gì cũng làm bằng cả trái tim, không một chút ít toan tính 

 

Thanh xuân rất có thể nhớ dẫu vậy đừng tồn tại mãi trong hồi ức để ăn năn tiếc. Tốt nghiệp rồi bao gồm còn trẻ em nữa đâu, chạy nhanh lên thôi làm sao còn cả một quảng con đường dài phía trước. Tuy có trở ngại có thử thách nhưng thành công mà ko lắm chông gai. Giã biệt thành xuân, đã đến khi tớ cần trưởng thành.

 

Mùa hè của tương đối nhiều năm về trước ấy, nắng đẹp nhất hơn, trời vào hơn, tình đồng bọn thiết hơn, tình yêu ngây thơ hơn, các kí ức cũng còn nguyên vẹn hơn. Núm nhưng, cuộc sống luôn là vậy, chỉ đến lúc mất đi rồi người ta bắt đầu biết trân trọng. Mẫu thời còn đi học ấy đối với nhiều người chắc hẳn rằng đã xa lắm rồi, nhưng phần lớn nhung nhớ, kỉ niệm thì vẫn được giữ gìn đâu kia trong trái tim, để đôi lúc ngồi bi hùng lại với ra nhưng suy tư... 

 


*

 

Cô gái nào cũng có một "chàng trai cạnh bên mình năm 17 tuổi" và chàng trai nào thì cũng từng tất cả "cô gái từng theo xua năm ấy"

 

Đôi lần ngậm ngùi ý muốn mỏi được quay ngược thời gian biến hóa quá khứ cũng chẳng bao gồm gì là sai cả. Chỉ là đừng mãi ngồi hụt hẫng tuổi trẻ mà quên mất lúc này và mến lại. Vượt khứ dù có đẹp cho đâu thì đã và đang là kỷ niệm. Nếu bạn thường xuyên bỏ quên bây giờ thì ngơi nghỉ tương lai sẽ sở hữu được thêm một chuỗi hụt hẫng khác. Vậy chẳng lẽ cuộc sống thường ngày của họ mãi là phần đông ngày lâu năm tiếc nuối. 

Những Stt đãi đằng nỗi lòng có phải tình yêu luôn cố chấp ?

Chỉ một cái chớp mắt, ngày tháng thương mến ấy vẫn vụt xa khỏi tầm với, chỉ với lại mình đơn thân giữa chiếc đời.

 

Quá khứ, tx thanh xuân vốn là khoảng thời hạn tươi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người. Vì vậy, đừng thay để gạt bỏ nó, mỗi một khi cảm thấy mệt mỏi trên đường đời, hãy nhớ cho nó và mỉm mỉm cười thật tươi "Ôi, khoảng thời hạn này thiệt đẹp".

 

Nhiều năm sau này nhắc lại mấy chuyện hồi đi học, tụi các bạn tôi đều đều nhất trí nói rằng không biết lúc nào mới có tình yêu thương "điên cuồng" bởi thế nữa. Thực tiễn cũng chẳng phải điên cuồng gì đến lắm như lời bọn chúng nó khoe khoang. Dẫu vậy so ra câu hỏi chịu "khó" chi tiêu và kiên trì cho tình thân thì đúng là càng già càng lười thì phải. 

 

Tình yêu năm 17 không người nào sai ai đúng, chỉ là hầu hết trái tim bắt đầu biết yêu còn quá non nớt để biết phương pháp yêu một người. Họ để lại năm đó hối tiếc của tuổi trẻ không khi nào quay trở lại. Chúng ta của sau đây hối tiếc không còn dũng khí không còn mình với tình yêu. 

 

Mỗi thời gian đưa ra quyết định, bọn họ đều có lý do của riêng rẽ mình. Yêu cầu tôi tin rằng tỷ lệ để bọn chúng ta biến đổi lựa chọn là siêu thấp. Mà cuộc sống không bao gồm chữ nếu như như nên tinh giảm hối tiếc ít ít thôi. Vì tất cả tiếc cũng kiên cố ít gì. Nhưng các lần "lên cơn" thèm khát cuộc sống của fan khác thì tôi cũng không khỏi tặc lưỡi tị tỵ 

Lúc này, tôi đột nhiên nhận ra, mình đã bước qua tuổi thanh xuân từ cơ hội nào chẳng hay, cách qua độ tuổi đẹp nhất của đời người, một thanh xuân không tồn tại sôi nổi, không hề lắng đọng, tôi không giữ gìn kỉ niệm cho riêng mình, để cho đến lúc nhìn lại, tôi chỉ biết trường đoản cú hỏi “thanh xuân là gì?” 

 




Xem thêm: Ngữ Văn 11 Bài Vào Phủ Chúa Trịnh Trang 3, Soạn Bài: Vào Phủ Chúa Trịnh

*

 

Nếu ai vẫn còn thanh xuân, xin hãy yêu thương thanh xuân của chính bản thân mình bằng tình yêu trọn vẹn, chớ yêu nó bằng tiếng nói hời hợt giỏi một hành vi thờ ơ, hãy tin tôi, nếu bạn còn như thế, bạn sẽ là người nuối tiếc đến hôm nay, cũng như tôi vậy !

 

Lời kết: trong cuộc đời mỗi người không thể tránh khỏi có đôi lần hối tiếc. Ấy vậy cơ mà cái hụt hẫng của tuổi 17 luôn luôn làm lòng người khắc khoải khó quên nhất. Liệu gồm phải do bé người ai ai cũng mong bản thân trẻ mãi hay cũng chính vì 17 là dòng tuổi thần tiên khiến lắm kẻ thèm thuồng. Trong thời điểm tháng thanh xuân ấy cho họ nhiều cảm xúc, đó là phần lớn dại khờ, những cảm xúc đầu đời và hầu như nuối tiếc nuối in dấu khu vực đáy trái tim, cả đời luôn nhớ được.