PHÂN TÍCH CẢNH PHỐ HUYỆN LÚC ĐÊM KHUYA

     
1. đứng top 3 bài xích văn hay so sánh hình hình ảnh phố thị trấn lúc đêm khuya1.1. Bài bác văn mẫu 11.2. Bài bác văn chủng loại 21.3. Bài xích văn mẫu mã 3


Bạn đang xem: Phân tích cảnh phố huyện lúc đêm khuya

so với hình hình ảnh phố thị xã lúc đêm khuya trong nhị đứa trẻ của Thạch Lam nhằm phần nào phát hiện quang cảnh phố huyện, nơi mà cuộc sống của các kiếp người nghèo nàn sống cơ cực, quẩn quanh, bế tắc đang sống. Một quang cảnh ảm đạm, ngập chìm ngập trong bóng tối đậm đặc.Đề bài
: Viết bài bác văn so sánh hình ảnh phố thị trấn lúc tối khuya vào truyện ngắn nhì đứa trẻ------------

Top 3 bài văn hay phân tích hình hình ảnh phố thị trấn lúc đêm khuya

Bài văn chủng loại 1

Khung cảnh phố thị trấn ảm đạm, xao xác ngập chìm ngập trong bóng tối đậm đặc

Hẳn các bạn đã từng thả hồn mình cho bóng hoàng lan rũ xuống để hưởng thụ giọng văn tươi mát mẻ ngọt "ngon lành như cánh bướm non" của Thạch Lam? cùng với giọng văn gợi cảm ấy ông đã gây được nhiều tuyệt vời tốt đẹp trong lòng người hiểu khi mô tả bức tranh cuộc sống phố huyện cơ hội về chiều. Hai đứa con trẻ xuất bản năm 1938 in vào tập "nắng trong vườn".Đã call là nắng và nóng trong sân vườn thì làm sao đã đạt được những cảnh ồn ào nhộn nhịp khẩn trương khu vực đô thị. Buổi chiều nơi phố thị trấn thật âm thầm lặng lẽ và cô quạnh. Không gian êm ả đâu đó tất cả tiếng hễ là giờ đồng hồ của côn trùng nhỏ nỉ non ngoài bến bãi cỏ. "Chiều, chiều rồi. Một chiều nữ tính như ru văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ko kể đồng ruộng theo gió nhẹ gửi vào". Nhịp điệu câu văn như buông chùng, kéo dài gợi nỗi ai oán man mác khó lí giải. Chưa phải tác giả giật mình nhận ra chiều sắp tới mà chắc rằng hình hình ảnh buổi chiều sẽ in đậm sâu trong tâm địa hồn người nên câu văn "chiều, chiều rồi" chỉ đọc cha tiếng mà lại tiết tấu của chính nó ngân vang toàn tác phẩm. Âm thanh thiên nhiên bộc lộ qua tiếng con muỗi vo ve, tiếng ếch nhái mặt bờ ruộng xa xa... Thạch Lam đã đưa ngày tàn làm cho nền bóng về tối là gam màu chủ yếu, bóng về tối quê đơn vị như đậy đầy phố huyện, khóa lên số phận cô đơn tủi rất của một số trong những kiếp người, trong đôi mắt Liên thì con phố phố huyện thăm thẳm tăm tối, quầy bán hàng phở của bác bỏ Siêu, manh chiếu của người xẩm mù tuyệt hàng nước của chị ấy Tí đầy trơn tối. Những ánh sáng của đèn leo lét hắt ra từ đầy đủ ngôi đơn vị phố huyện tạo thêm đêm tối mịt mù.


Xem thêm: Lý Thuyết Điện Trở Là Gì Lớp 9 Theo Từng Chương, Lí Thuyết Định Luật Ôm

Tuy nhiên, dưới ngòi bút tinh tế và nặng lòng đính thêm bó với quê nhà thì tranh ảnh quê hiện tại lên bình dân và bao gồm phần cần thơ. Đó là cuộc sống phố huyện nghèo được mô tả chân thực, cảm xúc trữ tình đang gây đến ta buồn thương day xong về số trời của bé người.Hình hình ảnh những đứa con trẻ nghèo yếu nhặt nhạnh bất kể thứ gì còn sót lại, cái người ta bỏ trên nền chợ đã làm cho Liên hễ lòng thương, Liên vô cùng muốn hỗ trợ chúng nhưng chính chị cũng không có tiền kia cơ mà ! loại nghèo chiếc đói đã giật đi bố dự định tốt đẹp vốn bao gồm tính truyền thống lâu đời "lá lành đùm lá rách" của đạo lí Việt Nam. Với ở đâu nhé còn biết bao hình hình ảnh thương trung khu khác đang ra mắt tương từ trong lặng lẽ lặng lẽ... Đó là mẹ con chị Tí dọn hàng nhằm rồi thu xếp mặt hàng về bởi vì chẳng bao gồm ai bi ai ghé lại uống cho chị vài bát nước. Chị vẫn ngồi đó, ngồi để làm bạn với bè lũ ruồi, ngồi để mong muốn về một điều gì. Bác phở siêu cũng vậy, ở xứ sở mà bạn ta chỉ dám mua 1 phần hai bánh xà phòng thì mặt hàng của bác quả là 1 trong thứ xa xỉ chả ai dám mò đến...Họa chăng tín đồ ta chỉ nhắc tới nó với niềm tiếc rẻ về 1 kỉ niệm xa xôi...Qua giọng văn biểu đạt ta cũng thấy rõ sự ế hàng chán nản mòn mỏi khu vực phố thị xã về đêm. Chắc rằng hình ảnh đau lòng hơn hết là gia đình bác xẩm mù mặt manh chiếu rách. Thời buổi người ta ko còn lòng thương để lo cho cho chính bản thân thì làm sao bác xẩm hoàn toàn có thể khơi gợi lòng yêu thương từ tín đồ khác ? chưng sờ sẫm cuộc sống mình vào bóng về tối ? có lẽ rằng mọi thuyệt vọng của cuộc sống đều dồn về với bác, bác không thấy ánh sáng thông thường cuộc đời và bất hạnh hơn lúc trông thấy được tương lai phía trước. Rồi lại bỗng ngột xuất hiện thêm tiếng mỉm cười trong chuyện một vẻ bên ngoài Chí Phèo đồ vật 2. Đó là bà gắng hơi điên tên Thi, một cuộc sống vô bỏ ra ko nghĩa lí cũng tiếng mỉm cười man rợ.
Đó là cả cuộc sống thuyệt vọng hoàn toàn ko vui bi ai hờn giận. Cả phố huyện dường như bị tê liệt tốt mắc chứng căn bệnh tự kỉ. Chị em Liên cũng vậy hết dọn mặt hàng rồi lại kiểm hàng nhưng mà quanh đi quẩn lại chỉ mấy bánh xà chống mấy món vặt cũng sinh sản thành "gian hàng" của chị. Chính sự lặp lại rầu rĩ ấy tạo cho họ ko màng suy xét không màng trò chuyện với nhau. Chợ huyện lạ thiệt , chúng ta chỉ hỏi nhau và trả lời theo cửa hàng tình vì gồm chuyện gì đâu nhằm nó với nhau. Quanh đi quẩn quanh lại thì vẫn:- Sao hôm nay chị dọn sản phẩm muộn thế?- Cô chưa dọn sản phẩm à?Rồi hồ hết câu trả lời ngoài ra được bố trí sẵn, gồm khi vừa hỏi thì nó đã bật ra tiếng mỉm cười trả lời: "ối chao mau chóng với muộn nhưng mà có thấm thía gì". Cuộc sống thường ngày của họ như mòn đi. Mẫu đối thoại tránh rạc, câu trả lời đôi lúc giật mình ta mới phân biệt người ta nói để có chuyện minh chứng mọi bạn đã gọi nhau với ko còn gì khác để nó cùng với nhau. Cuộc sống cô đọng, khép bí mật và nhạt nhẽo mang đến lạ lùng. Trong khi sự băng hoại sắp sửa ăn mòn ấy trường hợp họ ko gồm một thứ chính là lòng tin, niềm hi vọng. Phải, dù trong tâm đêm heo hút hay sắm sửa ế ẩm nhưng bọn họ vẫn tin cẩn vào một điều gì đó dù cực kỳ mơ hồ. Khi con bạn ta gặp gỡ nhiều buồn bã thì cần phải có 1 niềm tin để sống phải phải mong muốn dù đã thất vọng.


Xem thêm: Bài 21 Sbt Toán 9 Tập 1 Trang 8 Sbt Toán 9 Tập 1, Bài 21 Trang 8 Sbt Toán 9 Tập 1

*
Phân tích 2 đứa trẻ con cảnh tối khuyaCó thể chúng ta quan tâm: so sánh truyện ngắn nhì đứa trẻ em của Thạch LamBài văn chủng loại 2

Bài văn so sánh 2 đứa trẻ em cảnh tối khuya giỏi nhất

Nhà văn Nguyễn Tuân đang viết: “Thạch Lam là 1 trong những nhà văn yêu thích cuộc sống, trọng thể trước cuộc đời của mọi tín đồ chung quanh. Thời nay đọc lại Thạch Lam, vẫn thấy không thiếu cái dư vị và dòng nhã thú của rất nhiều tác phẩm bao gồm cốt giải pháp và phẩm hóa học văn học”. Nguyễn Tuân là công ty văn cùng cố gắng hệ cùng với Thạch Lam, cùng tất cả chân vào Tự lực văn đoàn, Nguyễn Tuân đã xác định mình thẩm mĩ lạ mắt và tình yêu nhân đạo đằm thắm một trong những trang văn Thạch Lam.Truyện của Thạch Lam không tồn tại chuyện, mỗi sản phẩm như một bài thơ văn xuôi, ngấm đẫm chất trữ tình, man mác xót thương. Đó là nhiều loại truyện tâm tình nồng nàn ý vị. “Dưới nhẵn hoàng lan'’, “Nhà chị em Lê”, “Cô mặt hàng xén", “Hai đứa trẻ”... Là hầu như truyện ngắn rất thú vị của Thạch Lam.Truyện “Hai đứa trẻ” in vào tập “Nắng vào vườn”, bên xuất bạn dạng "Đời tay”, Hà Nội, 1938. Truyện ngắn này vượt trội cho phong cách nghệ thuật Thạch Lam, khai quật những chủng loại đời thường xuyên mà nơi sâu kín đáo tâm hồn của mảnh đời nào thì cũng chứa đầy bao nỗi xót xa, mến cảm.Bối cảnh câu chuyện là một trong phố thị xã nghèo nàn, xơ xác, có đường tàu đi qua, một ga xép, một cái chợ nhỏ tuổi bé nằm trong lòng thôn xóm cùng cánh đồng. Thời hạn là một buổi chiều muộn và cảnh đầu hôm cho đến lúc chuyến tàu chạy qua. Bao gồm hai đứa trẻ em ngồi vào một ngôi sản phẩm xén bé dại nhoi ngắm nhìn và thưởng thức cảnh vật và cụ thức hóng chuyến tàu tối chạy qua.Chuyện lộ diện một thời gian là phố huyện thời gian chiều xuống. Mang tiếng phố huyện nhưng mà chỉ là một thị trấn nhỏ dại bé, nghèo khổ ở việt nam những năm đầu nỗ lực kỉ XX nhưng mà Tú Xương có nói đến: “Phố phường tiếp ngay cạnh bờ sông” ... Cảnh một chiều hè muộn sinh hoạt đồng quê. “phương Tây đỏ rực như trời cháy...”, "Một chiều nữ tính như ru" gồm tiếng trống thu không, tiếng ếch dancing kêu ran ngoài đồng. Màn đêm dần dần buông xuống, tiếng loài muỗi kêu vo ve trong các cửa hàng hơi tối. Cảm xúc của nhà văn như tràn ra câu chữ, thể hiện một tấm lòng sâu nặng thêm bó với quê hương. Bức tranh quê hiện lên dưới ngòi bút tinh tế và sắc sảo của Thạch Lam trở nên gần gũi, thân thiết, bình dân mà bắt buộc thơ.Nhưng “Hai đứa trẻ” không chỉ có là bức tranh vạn vật thiên nhiên mà trước hết còn là một bức tranh đời sống. Đó là bức tranh đời sinh sống của phố huyện nghèo xa xưa lúc giờ chiều và tối xuống, được quan ngay cạnh và cảm nhận qua trọng điểm hồn ngây thơ nhạy cảm của hai đứa con trẻ - hai người mẹ Liên và An.Trước cái giờ tương khắc của ngày tàn, Liên ngồi lặng lặng bên mấy cửa hàng thuốc tô đen, cô thấy “lòng bi hùng man mác”, đôi mắt “bóng tối ngập đầy dần” và cái bi thảm của buổi chiều quê thấm thìa vào vai trung phong hồn ngây thơ của cô. Trời nhọ mặt người tối, những nhà sẽ lên đèn: “Đèn treo vào nhà bác bỏ phở Mĩ, đèn hoa kì lèo tèo trong công ty ông Cửu, và đèn dây sáng sủa xanh trong hiệu khách...”. Cát trên phố “lấp lánh từng chỗ”, mặt đường “mấp tế bào thêm” vào cảnh tranh sáng sủa tranh tối. Chợ “vãn trường đoản cú lâu” là 1 trong cảnh bi ai và xơ xác của bức ảnh đời sống phố huyện nghèo lúc giờ chiều tối. Không một tiếng ồn ào ào, vỏ thị, vỏ bưởi, lá nhãn, buồn bực mía với rác rưởi còn sót lại trên đất. Vài người bán sản phẩm về muộn vẫn thu xếp sản phẩm hóa. Mấy đứa trẻ con nhà nghèo nghỉ ngơi ven chợ lom khom tải tìm tòi “nhặt thanh nứa, thanh tre hay bất kể cái gì rất có thể dùng được của những người bán sản phẩm để lại”. Chúng đi lại chập chờn tựa như các linh hồn bơ vơ. Thấy bọn chúng nó, Liên rượu cồn lòng thương nhưng chị cũng không có tiền mà cho cái đó nó.Cái nghèo là cảnh đời thông thường cua mọi người, gần như nhà, và cái mùi ẩm ẩm bốc lên, hương thơm cát vết mờ do bụi lẫn tương đối nóng mà shop là “mùi riêng rẽ của đất, của quê hương”. Đó chính là mùi vị của cái “Ao đời”, của lầm than và nghèo khó. Vào cảnh xác xơ, tiêu điều và ngập đầy bóng tối hiện lên đều mảnh đời lầm lũi, xứng đáng thương. Cuộc sống mẹ con chị Tí như nối liền với màn đêm bóng tối. “Thằng cu nhỏ bé xách điếu đóm và khiêng mẫu ghế trên sườn lưng và vào ngõ đi ra”. Người mẹ của nó, chị Tí theo sau "đội loại chõng trẽn đầu và tay mang chần chừ bao nhiêu là đồ đạc...”. Ngày thì dò cua bắt tép, chiều nào cũng dọn sản phẩm “từ chập tối cho tới đêm” mà “chả tìm được bao nhiêu!”. Hình hình ảnh hai bà mẹ con chị Tí đã làm ta nhớ đến cuộc đời hai mẹ con cái Hiên trong truyện “Gió giá đầu mùa” : mẹ thì dò cua bắt ốc, con thì áo rách rưới phong phanh, đứng teo ro trước làn gió lạnh... Thạch Lam đã giành cho những mẹ nghèo, hầu hết em bé nghèo khổ nhiều trắc ẩn, xót thương. Cảnh gia đình bác xẩm bắt đầu thê lương. Tiếng bọn bầu bựa bật, ngồi bên trên manh chiếu, trước mắt là mẫu chậu thau fe trắng, thằng nhỏ ngồi trên đất “nghịch nhặt số đông rác dơ vùi vào cát mặt đường”. Và bác bán phở rong vào đêm, một thứ tiến thưởng xa xỉ mà bà mẹ Liên không khi nào mua được. Đòn gánh bác kêu “kĩu kịt”, bóng bác “mênh mang té xuống được một vùng...".Tất cả góp thêm phần vào cảnh đời đầy bóng tối nơi phố huyện túng thiếu xơ xác, gần như kiếp sống lầm than, tàn tạ và cơ cực. Đêm nào cũng vậy, An với Liên đã bi lụy ngủ ríu cả mắt, mà lại vẫn nuốm thức chờ chuyến tàu tối chạy qua. Liên đón nhìn nhỏ tàu tự xa “ngọn lửa xanh biếc, nát mặt khu đất như ma trơi”, còi xe tàu vang lại kéo dãn ra theo gió xa xôi đoàn tàu cho gần, vụt qua “các toa đèn sáng trưng", rồi nó “đi đêm ngày tối. để lại phần đông đốm than đỏ bay tung trên tuyến đường sắt”. Tàu đã chạy xa mà lại hai bà mẹ Liên còn nhìn theo “cái chấm nhỏ dại của chiếc đèn xanh treo bên trên toa sau cùng..." đợi tàu đến, nuối tiếc bé tàu chạy qua. Nườm nượp lên chốc lát. Bừng sáng lên khoảnh khắc, để rồi sau đó, “từ phía ga, bóng tối lồng với bóng bạn đi về”. Chuyến tàu đêm đang thành một phát triển thành cố trọng đại khu vực phố huyện nghèo: “Chừng ấy fan trong láng tối ao ước đợi một điều gi tươi tắn cho sự sống túng bấn hàng ngày của họ".Bức tranh đời sống phố thị xã nghèo sau khoản thời gian con tàu chạy vụt qua, đêm khuya dần càng trở cần yên tĩnh mênh mông. Chỉ tất cả đêm khuya, “tiếng trống ấm cảnh và tiếng chó cắn”. Chị Tí sửa soạn trang bị đạc, chưng xẩm sẽ ngủ gục trên manh chiếu. Liên chìm dần dần vào giấc mộng yên tĩnh “tịch mịch và đầy bóng tối” như đêm yên tĩnh trong phố hụyện nghèo. Nó gợi một nỗi niềm ở trong về dĩ vãng, mặt khác cũng đóng góp lên một cái gì còn ngơi nghỉ trong tương lai... Nơi quả đât quan của song trẻ tại 1 phố quê, hình hình ảnh đoàn tàu và mẫu tiếng bé tàu vẫn thành một kiến thức của cảm xúc và của mong vọng. Đọc “Hai đứa trẻ”, thấy bận rộn vô hạn về một lớp lòng quê hương êm ái và sâu kín.Bài văn chủng loại 3

Phân tích hình hình ảnh phố huyện lúc tối khuya trong nhì đứa trẻ em lớp 11

Trong văn học, thơ ca, phong cách riêng của mỗi công ty văn, bên thơ chính là điểm thu hút người hâm mộ và làm cho thành công mang lại riêng họ với nhà văn Thạch Lam đó là một ví như vậy. Một tác phẩm tiêu biểu cho phong thái văn chương Thạch Lam cùng đã góp phần không nhỏ dại vào thành công của phòng văn là thành quả “Hai đứa trẻ”, trong đó ở bên cạnh hai nhân thứ chính, fan đọc cũng vô cùng tuyệt vời với bức tranh phố thị xã lúc về đêm được người sáng tác kì công dồn nhiều tâm sức.Được in vào tập “Nắng trong vườn” xuất bạn dạng năm 1938, nói theo cách khác rằng “Hai đứa trẻ” là trong số những tác phẩm thành công nhất trong phòng văn Thạch Lam. Khác với tương đối nhiều nhà văn không giống trong tác phẩm của chính mình luôn triệu tập xoay quanh một hay nhiều nhân vật dụng chính, vào “Hai đứa trẻ”, Thạch Lam chẳng triệu tập xây dựng tình tiết cho nhân trang bị chính của chính mình mà ông tập trung mô tả khung cảnh là chính, vày vậy mà xuyên suốt tác phẩm, chúng ta cũng có thể thấy cụ thể khung cảnh phố huyện chỗ hai người mẹ Liên đang sinh sống trong nhiều thời điểm trong nhà. Và khi những tia nắng cuối cùng trong ngày chợt tắt, cuộc sống thường ngày của những người dân nơi phố thị trấn vẫn chưa dứt lại. Nhưng cuộc sống đời thường về đêm ấy chẳng tấp nập, sôi động như ta tưởng mà gồm chút nào đó buồn man mác, càng trông rất nổi bật hơn cuộc sống đời thường bình dị, lam lũ của rất nhiều người dân địa điểm phố huyện.Ngay từ hồ hết dòng văn đầu tiên mở màn câu chuyện, Thạch Lam đang cho người hâm mộ thấy được năng lực quan liền kề tài tình và ngòi cây viết tài hoa của mình bằng cách vẽ lên một bức tranh dễ dàng mà đẹp đến không ngờ, cũng phần nhiều sự vật nhưng mà hằng ngày bọn họ vẫn thường bắt gặp nhưng qua trang văn của Thạch Lam, chúng bất chợt như trở thành khung cảnh của một mẩu chuyện cổ nào kia với “tiếng trống thu không trên chiếc chòi của thị xã nhỏ; từng giờ một vang ra để call buổi chiều. Phương Tây, đỏ rực như lửa cháy và đầy đủ đám mây hồng như hòn than sắp đến tàn; hàng tre làng nước trước mắt black lại và giảm hình rõ nét trên nền trời”. đơn vị văn vẫn rất tinh tế và sắc sảo khi điệp trường đoản cú “chiều”, tạo cảm xúc bóng buổi tối như lan nhanh hơn mà lại thấm đẫm trọng điểm hồn bé bỏng Liên, âm nhạc “êm ả như ru, văng vẳng giờ ếch nhái kêu ra bên ngoài đồng” làm trong tâm cô bé bỏng dậy lên “nỗi bi thương man mác trước thời tương khắc của ngày tàn”.Trời đang muộn, phiên chợ phố huyện cũng đã “vãn trường đoản cú lâu”, “người về hết cùng tiếng ồn ào cũng mất”, làm trở lại những “rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn cùng lá dứa” cùng “mùi âm ẩm bốc lên”. Rõ ràng là một phiên chợ huyện mặc dù vậy khung cảnh ấy lại tiêu điều, đơn sơ thừa mức, càng làm rất nổi bật thêm sự nghèo khó, lam phe cánh của fan dân vị trí đây. Đặc biệt là hình ảnh những đứa trẻ công ty nghèo lom khom đi lại, tìm tòi, mong muốn bắt được một chút nào đó có giá trị còn còn lại sau phiên chợ ấy càng làm độc giả thêm trăn trở, xúc động.Và rồi sự nghèo khó, 1-1 sơ của nơi phố thị trấn này được biểu hiện rõ nhất khi hình ảnh sinh hoạt của bạn dân nơi đây theo lần lượt được tác giả miêu tả. Đó là hình ảnh mẹ nhỏ chị Tí xách điếu đóm, team chõng tre dọn mặt hàng nước tuy nhiên chẳng tìm được bao nhiêu. Có lẽ rằng sẽ có người hâm mộ nghĩ rằng nếu sẽ chẳng thể kiếm lợi nhuận được từ các việc ấy thì nguyên nhân lại không vứt nó đi để tìm một các bước khác, mặc dù thế bán nước tuy chẳng tìm kiếm được bao nhiêu nhưng tối thiểu nó là quá trình mà hai mẹ con rất có thể nhờ nó mà kiếm được miếng cơm manh áo, vứt nó rồi biết làm những gì giữa phố huyện túng bấn như thế. Tiếp theo, bạn có thể thấy hình hình ảnh gia đình chưng xẩm ngồi trên manh chiếu, loại thau trắng để trước mặt tốt hình hình ảnh gánh phở của bác bỏ Siêu mà so với chị em Liên thì đó quả là một thứ xa xỉ. đề xuất khó khăn, lam lũ đến mức nào mà một tô phở vốn chúng ta coi là rất thông thường lại hoàn toàn có thể trở thành một thứ đồ dùng xa xỉ như vậy?Không chỉ dừng lại ở đó, chúng ta còn bắt gặp hình ảnh bà vắt Thi khá điên vẫn mua rượu ở mặt hàng Liên, bà rứa mà vẫn cất tiếng cười khanh khách rồi lẽo đẽo đi vào trong màn đêm bất minh mênh mông và lay lắt như ngọn đèn trước gió của mặt hàng nước chị Tí. Có lẽ rằng cũng bởi vì cuộc sống lam lũ, bươn chải nặng nề đã đẩy một bà lão làm việc độ tuổi xứng đáng hưởng phúc của bé cháu phải rơi vào một thực trạng đáng thương đến thế. Phần đông nhân thứ này chỉ là một phần rất nhỏ đại diện cho đông đảo mảnh đời bất hạnh nơi phố huyện, thay mặt cho cuộc sống tăm về tối như màn đêm black kịt ko kể kia của họ.Bằng kĩ năng và tình yêu thích con người, Thạch Lam đã thành công xuất sắc vẽ lên một tranh ảnh phố huyện lúc về tối với cảnh thiết bị yên bình, thơ mộng tuy nhiên lại là nền nhằm khắc hoạ đầy đủ mảnh đời bất hạnh của bạn dân khu vực đây, thông qua đó để lại các trăn trở, cảm giác trong lòng độc giả.--------Trên đấy là top 3 bài bác văn mẫu hay nhất phân tích hình hình ảnh phố thị xã lúc tối khuya trong nhì đứa trẻ nhưng Đọc tài liệu sẽ biên soạn. Ao ước rằng đang là tài liệu hữu ích giúp các em trong quy trình viết bài. Chúc các em học xuất sắc môn văn mẫu mã 11