Kể Về Một Cuộc Thăm Hỏi Gia Đình Neo Đơn

     

Văn mẫu lớp 6: nhắc về một cuộc thăm hỏi mái ấm gia đình liệt sĩ neo đối kháng gồm dàn ý, cùng 5 bài văn mẫu, giúp những em học sinh lớp 6 tham khảo, tích điểm vốn từ bỏ để kể lại cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo đơn xúc tích nhất.

Bạn đang xem: Kể về một cuộc thăm hỏi gia đình neo đơn


- Ai tổ chức? đoàn gồm những ai?

- dự định đến thăm mái ấm gia đình nào? Ở đâu?

b. Thân bài

- sẵn sàng những gì cho cuộc đi thăm? (Nước tiến thưởng tặng, đồ gia dụng ăn,...)

- trung khu trạng của em trước lúc đi thăm (bồn chồn, lo lắng, hồi hộp, hào hứng,...)

- tuyến đường tới nơi cố gắng nào? nhà đất của người liệt sĩ nuốm nào (Đơn sơ, giản dị,...)

- Cuộc chạm mặt gỡ, cuộc chuyện trò xảy ra thế nào (nghe tín đồ liệt sĩ nói những mẩu truyện về cuộc sống mình => khâm phục, nói chuyện học hành của bao gồm mình,...)

- tặng ngay quà cho tất cả những người liệt sĩ (động viên họ, lời hứa của bạn dạng thân)

- Thái độ tiếng nói của những thành viên trong gia đình liệt sĩ

c. Kết bài

- Ấn tượng sau buổi đi thăm là gì.

-Tiếp thêm rượu cồn lực để mình phạt triển

- lời hứa hẹn của phiên bản thân.

Kể một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo 1-1 - mẫu 1

Uống nước nhớ mối cung cấp là đạo lí truyền thống giỏi đẹp của dân tộc. Những chuyển động đền ơn đáp nghĩa, hỗ trợ các gia đình thương binh liệt sĩ, những người dân có công với bí quyết mạng là biểu hiện của đạo lí giỏi đẹp đó. Nhân thời cơ 27 mon 7 năm nay, cô giáo công ty nhiệm lớp sẽ đưa cửa hàng chúng tôi tới thăm mái ấm gia đình liệt sĩ neo đơn tại 1 làng nhỏ yên tĩnh, ven thành phố. Đó là gia đình liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn.


Ngay tự sớm, công ty chúng tôi đã tập kết đông đủ trước sảnh trường. Cô giáo nhà nhiệm làm cho trưởng đoàn. Cả lớp đi xe đạp. Đông là ráng nhưng tất cả đều trật tự với nghiêm túc. Dường như người nào cũng hiểu được chân thành và ý nghĩa thiêng liêng của vận động này.

Ngôi nhà nhỏ bé của liệt sĩ khuất sau lũy tre xanh mát. Shop chúng tôi đẩy nhẹ cái cổng tre khép hờ, bước vào chiếc sân nhỏ tuổi lát gạch chén bát Tràng. Đây đó xuất hiện một vào đám rêu xanh ở góc cạnh sân. Căn vườn thoảng mùi hương hoa dại. Ở góc vườn, cây vối khẳng khiu đối diện với cây khế quả không nên trĩu cành. Những chiếc lá quà rụng rải rác trên sân. Vài bé chim sâu kêu lích tích. Cảm xúc quạnh hiu bi thảm vắng lấn chiếm lòng tôi. Một bà cụ nhỏ dại bé, mái tóc trắng như cước, chống chiếc gậy trúc bước ra sân. Cửa hàng chúng tôi cất tiếng chào, bà nạm cười hiền khô mời giáo viên và chúng tôi vào nhà. Đồ đạc vào nhà có phần xuềnh xoàng, đối kháng giản. Ở gian giữa khu nhà ở kê một dòng bàn thờ, mùi huệ white quyện sương trầm thơm ngát. Trên bàn thờ tổ tiên có nhì bức chân dung: hai bạn lính con trẻ có gương mặt giống nhau như tạc. Họ tươi mỉm cười nhìn công ty chúng tôi qua làn khói hương nghi ngút. Mẫu bàn mộc mộc đối kháng sơ, bộ nóng chén không bẩn sẽ. Bà cố kỉnh mời gia sư và chúng tôi uống nước. Bà bảo: Nước vối đấy các cháu ạ! uống nước vối tốt nhất cho mức độ khỏe! Tôi đỡ lấy bát nước bà gửi cho, uống một ngụm cùng chợt nhận ra mình chưa khi nào được hưởng thụ thứ nước uống nào thơm cùng ngon cho thế!


Chúng tôi lắng nghe câu chuyện của bà. Bà kể tín đồ trong nhì bức ảnh là ông xã và nam nhi của bà, liệt sĩ Nguyễn Thanh Sơn. Ck bà hi sinh ở mặt trận Điện Biên phủ lịch sử. Bà 1 mình nuôi anh tô khôn lớn. Năm 1970, anh xung phong đi bộ đội, tuy vậy đủ tiêu chuẩn chỉnh để đến lớp nước ngoài. Trước thời gian ngày lên đường, anh vẫn trồng cây vối cùng cây khế ngọt ở góc vườn. Anh bảo hấp thụ nước vối xuất sắc cho sức mạnh của mẹ. Còn cây khế anh trồng là để giành riêng cho lũ trẻ em con. đơn vị neo người, tất cả trẻ mang lại chơi đến vui cửa, vui nhà. Anh hi sinh ở cửa ngõ ngõ sài gòn năm 1975. Bà nghẹn ngào: Cây thì còn, nhưng bạn thì mất. Hồ hết lúc nhìn cây, bà lại nhớ mang lại anh. Ngày ngày đám trẻ con cạnh bên vẫn sang chơi, hái nụ vối nhằm bà pha đồ uống và nạp năng lượng khế ngọt trong vườn. Bác hàng thôn đã khiến cho chúng một lý lẽ hái khế vô cùng tiện lợi, chưa hẳn trèo cây nhưng vẫn hái được quả. Bầy chúng thích hợp lắm, còn bà thì lặng tâm, ko sợ đồng đội trẻ bị té ngã vì leo trèo. Cửa hàng chúng tôi theo bà ra vườn. Quan sát cây khế đong đưa quả nặng, nâng niu tiếp nhận những trái khế bà cho, tôi bỗng nhiên cảm thừa nhận thấm thía tấm lòng hiếu hạnh của người đàn ông dành đến mẹ. Thầy giáo tôi bảo: Vị nước vối thơm và phần đa trái khế ngọt của người nam nhi đã góp bà vượt qua nỗi bi tráng đau, sự đơn độc để sống cùng hoài niệm. Mấy bạn nữ chăm chỉ vẫn mau mắn quét tước dọn dẹp sân vườn giúp bà. Lũ đàn ông lộc ngộc như lũ tôi, khỏe hơn, thì múc đầy bể nước, xén tỉa sản phẩm rào râm bụt nghỉ ngơi lối ngõ mang đến gọn ghẽ. Đúng cơ hội đó, một đám trẻ con hơn mười đứa cũng kéo sang. Chúng mang biếu bà một cá khoai luộc để bà tiếp khách. Mấy đứa tranh nhau kể mang lại bà nghe đầy đủ chuyện vào xóm, không tính làng và đa số trò tinh nghịch của chúng ở trường. Bà lắng nghe mẩu chuyện của đám trẻ, cười móm mém, nhân hậu hậu. Bà bảo: Đám trẻ con hàng làng mạc ấy chính là con con cháu của bà!


Chúng tôi tặng kèm quà đến bà rồi xin phép ra về. Trên tuyến đường về, cả lớp tôi hầu hết đạp xe im lẽ. Ai nấy các theo đuổi một ý suy nghĩ riêng từ chuyến viếng thăm này. Còn tôi? Lòng nao nao với bao cảm giác khó tả, tôi mơ hồ dìm ra chân thành và ý nghĩa lớn lao, vĩ đại của việc hi sinh thầm im ở những người vợ, người bà bầu Việt Nam. Một ít ngậm ngùi nâng niu đan xen niềm cảm phục vô bờ. Cảm phục, hàm ơn người chiến sĩ đã mất mát máu xương của

mình cho sự nghiệp bảo đảm an toàn Tổ quốc. Cảm thương cho những người vợ, người bà mẹ liệt sĩ sống trong cô đơn, bi tráng nhớ trong cả phần đời còn lại. Được hưởng hòa bình từ bao mất mát hi sinh từ những thế hệ cha anh, mỗi bọn chúng ta từ bây giờ phải có những hành vi thiết thực, hiệu quả trong câu hỏi đền ơn đáp nghĩa mái ấm gia đình liệt sĩ để những anh an lòng từ quả đât bên kia.

Kể một cuộc thăm hỏi mái ấm gia đình liệt sĩ neo 1-1 - mẫu 2

Chiều trang bị năm tuần trước, lớp chúng em tổ chức đến thă mái ấm gia đình thương binh của chú ý Trí tại xã nhỏ. Cuộc viếng thăm này có tác dụng em lưu giữ mãi.

Được sự phân công của ban giám hiệu nhân cơ hội kỷ niệm mừng đón ngày giải phóng miền nam bộ 30 – 4, lớp em cho thăm gia đình của chú Trí, một mến binh bị hỏng cá hai mắt, lại còn liệt nửa người.

Chiều hôm ấy chúng em tập hợp tận nhà Hương, lớp trưởng để cùng mang đến nhà chú Trí. Đây là một trong những căn đơn vị lá bần hàn ở tận thuộc xóm nhỏ. Ra đón bọn chúng em là thím Trí, một fan phụ nữ nhỏ nhắn, da sạm đen vì đề xuất đi chào bán vé số nuôi gia đình. Bước vào nhà, bọn chúng em được thím trình làng với chú Trí, một thương binh da tái xanh, treo kính đen, sẽ ngồi bên trên xe lăn. Các bạn Hương thay mặt đại diện lớp biếu cho gia đình chú một món quà mà lớp chúng em vẫn tự nguyện góp sức với nhau nhìn trong suốt tháng qua. Món đá quý chỉ gồm đường, sữa, mì gói… nhưng chú yêu quý binh hết sức cảm động.

Khi chúng em hỏi về trận đánh đấu làm việc chiến trường, chú không muốn nói nhiều. Chú cho biết thêm chú đã bị thương nặng nề trong một lần ném bom của sản phẩm bay B52 trên tuyến đường Trường Sơn. Khi bọn chúng em tỏ ý biết ơn và chiều chuộng thì chu chỉ nói: “Nước bao gồm giặc thì mình đề xuất đánh, chứ sao? cá thể mình rủi ro thì nuốm chịu. Biết bao bè phái còn quyết tử nơi chiến trường. ước ao sao từ đây thanh bình”. đa số ý nghĩ về đó, kiên cố chú sẽ nghiền ngẫm hơn hai chục năm trời sinh sống trong bóng tối. Nó biểu hiện một ý thức từ bỏ giác, một nghị lực, kiên trì của anh lính cụ Hồ.


Từ biệt gia đình chú Trí ra về, bọn chúng em cứ nghĩ đến sau chiến tranh, nước nhà có biết bao nhiêu gia đình thương binh, liệt sĩ mà mái ấm gia đình chú Trí chỉ là 1 trong số đó. Sự mất mát của quân với dân ta thật lớn lớn biết bao! Cuộc viếng thăm của chúng em chỉ là một trong những cử chỉ hàm ân rất nhỏ. Em nghĩ, phần nhiều người trong các số đó có bọn chúng em nên phải cố gắng nhiều không chỉ có vậy để đóng góp phần xoa dịu đều vết thương chiến tranh.

Kể một cuộc thăm hỏi mái ấm gia đình liệt sĩ neo đối chọi - mẫu mã 3

Hàng năm cứ vào thời điểm kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ, ngôi trường em lại tổ chức triển khai đi thăm các mẹ việt nam anh hùng, các gia đình thương binh liệt sĩ. Chúng em phân công nhau từng lớp đi một nhà, lớp em được cử đi thăm mái ấm gia đình mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Lan.

Mẹ quê nghỉ ngơi xã Tịnh Long, thị xã Sơn Tịnh, thức giấc Quảng Ngãi. Bà mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu lòng yêu thương nước. Ráng rồi, truyền thống cuội nguồn yêu nước ấy được nhân lên. Bà mẹ lập mái ấm gia đình và một lòng đi theo cách mạng. Chồng và nhỏ của người mẹ tham gia chuyển động cách mạng, luôn nêu cao ý thức "quyết tử đến Tổ quốc quyết sinh", chúng ta đã làm cho rạng rỡ truyền thống kiên cường, quật cường của quần chúng. # Quảng Ngãi. Với niềm tin đó, ông xã và hai nhỏ của người mẹ đã hi sinh trong một cuộc tiến công và nổi dậy ở Tây Nguyên, để lại trong tim mẹ một nỗi nhức thương, mất non khôn cùng. Năm 1994, quản trị nước vẫn kí quyết định khuyến mãi ngay cho mẹ thương hiệu Bà mẹ vn anh hùng.

Năm nay người mẹ đã không tính 80 tuổi, mẹ sống cô đơn một mình trong căn nhà tình nghĩa mà xã gây ra lên. Mặc dù tuổi cao, mái đầu đã bạc trắng nhưng mẹ vẫn sáng suốt và khỏe mạnh lắm. Chắc hẳn rằng linh hồn của ông chồng và hai con đã tiếp thêm sức mạnh cho chị em để mẹ liên tiếp sống bên trên cõi đời này.

Chúng em new tới đầu ngõ, bà mẹ đã ân cần chạy ra xin chào hỏi. Bọn chúng em lễ phép kính chào mẹ. Khuôn mặt bà bầu đang hằn sâu gần như nếp nhăn tự dưng vụt tươi lên nụ cười đôn hậu. Các bạn Uyên - chi đội trưởng đại diện thay mặt liên đội kính cẩn đặt lên bàn thờ ông chồng và con bà mẹ một bó hoa huệ thơm ngát, bọn chúng em thứu tự đến bàn thờ và thắp hương với tấm lòng thành kính, hàm ân sâu sắc. Rồi chúng em khuyến mãi quà mang đến mẹ, ngồi quây quần mặt mẹ, nghe chị em kể cuộc đời hoạt động cách mạng của gia đình mẹ, của ck và bé mẹ. Kể đến đấy, người mẹ rưng rưng nước mắt, chị em nghẹn ngào xúc cồn khi lòng mẹ khơi dậy hình hình ảnh của người thân trong gia đình đã vĩnh viễn ra đi. Chúng em cũng không nắm được nước mắt. Em âm thầm nghĩ ko gì rất có thể đền đáp xứng đáng công lao của các người người mẹ đã góp sức những người con ruột thịt của mình cho Tổ quốc. Rồi bà mẹ nói tiếp: ngày nay mẹ ko còn ck con nhưng mà bù lại tình thương mênh mông của các cháu, của cán bộ và quần chúng. # nên bà bầu cũng an lòng. Mẹ ước ao chúng em học giỏi, thành tài, kế tục sự nghiệp của phụ vương ông. Mẹ gửi lời cảm ơn cho ngành giáo dục thành phố Quảng Ngãi, các cơ quan tiền đoàn thể đã phụng chăm sóc mẹ, quan liêu tâm chăm sóc mẹ thật tinh tế về vật chất lẫn tinh thần.


Trò chuyện với bà mẹ rất lâu, chúng em được nghe không hề ít chuyện mẹ kể. Toàn bộ lớp đều im thin thít nghe từng lời từng câu chị em nói ra, ai nấy các rưng rưng xúc động. Rồi cũng mang đến giờ buộc phải trở về, bọn chúng em xin phép mẹ ra về, mẹ tiễn chúng em ra ngõ và luôn ghi nhớ nhắn nhủ một câu: những cháu chuyên học với học thật giỏi nhé!

Cái ngày về thăm gia đình mẹ sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí chúng tôi, càng đọc được phần nhiều mất đuối của phụ thân anh để sở hữu ngày hôm nay, tôi càng phải nỗ lực học tập thật tốt để biến đổi người có tài năng sau này về xây dựng quê hương đất nước, đền đáp công ơn của những người đang hi sinh cho bọn họ có cuộc sống thường ngày này.

Xem thêm: Tác Dụng Của Cây Xa Đen Trong Y Học, Uống Nước Xạ Đen Hàng Ngày Có Tốt Không

Kể một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo 1-1 - mẫu mã 4

Sáng chủ nhật tuần trước, lớp em tổ chức triển khai đi thăm một số mái ấm gia đình thương binh, liệt sĩ sống địa phương. Tổ em được phân công thăm bà Phan, chị em liệt sĩ với chú Hiển, yêu mến binh nặng, cụt cả hai chân trong chiến dịch giải phóng thành phố sài thành năm 1975.

Nhà bà Phan ở sâu vào một ngõ hẻm ở mặt đường Bàn Cờ. Bà là bà mẹ của liệt sĩ Trương Tấn Quang, hi sinh dũng mãnh trong chiến dịch biên giới Tây Nam. Bạn dạng thân bà trước đây cũng là một trong những cơ sở chuyển động cách mạng nội thành của thành phố và đã có lần bị địch bắt giam, tra tấn dã man.

Tuổi già sức yếu, bà Phan sống nhờ vào tiền trợ cấp gia đình liệt sĩ cùng sự đùm bọc của quần chúng. # trong phường. Cách đây hơn một tháng, phòng giáo dục quận 3 đã khuyến mãi bà căn nhà tình nghĩa, thay thế sửa chữa cho tòa nhà dột nát chật chội.

Thấy chúng em tới, bà mừng lắm: các cháu cho thăm bà đấy ư? Khuôn khía cạnh nhăn nheo vụt tươi lên bởi thú vui đôn hậu. Các bạn Thu Hương đại diện cho tổ hỏi thăm sức khỏe của bà. Các bạn Tiến Thành cắm một bó hoa tươi vào trong bình rồi kính cẩn đặt lên bàn thờ. Mùi hương nhang trầm tỏa nóng cả gian nhà. Từ trong ảnh, đôi mắt trong sạch của chú Quang chú ý chúng em trìu mến. Bọn chúng em biếu bà mấy ký đường, vài hộp sữa, chục trứng gà, chục cam với ít thuốc bổ… Bà xúc rượu cồn cảm ơn chúng em. Em thầm cho rằng không gì rất có thể đền đáp xứng danh công lao của rất nhiều người mẹ đã cống hiến, hi sinh người con ruột thịt của chính bản thân mình cho Tổ quốc.

Rồi bọn chúng em quây quần bên cánh võng, nghe bà đề cập về các kỉ niệm vào đời hoạt động cách mạng của mình; đề cập về chú Quang, người con trai yêu quý. Cảnh tượng bà cháu sum vọc thật sướng và ấm cúng.

Từ giã bà Phan, bọn chúng em lịch sự thăm chú Hiển. Chú ngồi bên trên xe lăn, tươi cười tiếp nhận chúng em. Tuy là một thương binh nặng nhưng chú Hiển vẫn vô cùng lạc quan. Chú là một trong những tấm gương sáng sủa về nghị lực với ý chí tự khắc phục khó khăn khăn.

Theo lời bác dạy: yêu quý binh tàn dẫu vậy không phế, chú Hiển vẫn siêng năng làm bài toán bằng 2 tay tài hoa của mình. Chú giải đáp cho vợ con đan lát phần lớn mặt hàng thủ công mĩ nghệ bằng mây, tre, lá. Bàn tay cố gắng súng năm xưa lúc này đang thoăn thoắt luồn phần đông sợi mây óng chuốt, tạo nên những chiếc khay, cái giỏ xinh xắn, làm đẹp cho những nhà.

Chúng em nhận giúp đỡ mái ấm gia đình chú đang hơn nửa trong năm này nên mang đến nhà chú thấy vấn đề là làm. Nhóm chị em giúp cô Hồng lau chùi và vệ sinh nhà cửa đến ngăn nắp. Các bạn Thủy, chúng ta Dung chỉ dẫn hai em nhỏ chú Hiển giải những câu hỏi khó. Chúng em quyên góp chi phí mua khuyến mãi sách vở và một số đồ dùng học tập mang đến hai em. Chú Hiển nói lên ước nguyện của bản thân là cố gắng nuôi những con nạp năng lượng học mang lại nơi mang đến chốn. Với tình trạng sức khỏe với hoàn cảnh gia đình của chú, điều đó quả thật chẳng dễ chút nào. Nhưng chúng em tin tưởng rằng với lòng tin phấn đấu với quyết trung ương cao, ước vọng của chú sẽ thành hiện thực.


Buổi đi thăm các mái ấm gia đình thương binh, liệt sĩ xong xuôi tốt đẹp. Trê tuyến phố về, bọn chúng em bàn bạc để kiếm tìm cách trợ giúp các gia đình ấy thế nào cho có công dụng hơn. Đạo lí hấp thụ nước nhớ mối cung cấp của dân tộc bản địa nhắc nhở chúng em sống sao để cho có nghĩa có tình so với những người dân có công với đất nước. Em càng hiểu thâm thúy hơn về lòng hàm ơn – căn nguyên đạo đức, đạo lí truyền thống lịch sử của dân tộc bản địa ta.

Kể một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo 1-1 - mẫu mã 5

Chiều đồ vật năm tuần trước, sau giờ học buổi sáng, bọn chúng em mang đến thăm mái ấm gia đình thương binh hỏng mắt Lê Văn Trí tận nơi riêng. Cuộc viếng thăm có tác dụng em nhớ mãi.

Để thiết thực chào đón ngày 30-4 giải hòa miền Nam, hưởng ứng chủ trương của Ban giám hiệu, lớp em phân công nhau đi thăm một số gia đình thương binh, liệt sĩ. Theo sự cắt cử của lớp, chúng em sẽ đến thăm mái ấm gia đình chú Trí, một yêu mến binh bị hư cả nhị mắt, lại còn liệt nửa người. Chú gồm hai bạn con thì một đứa bị di chứng chất độc màu da cam, trở cần ngớ ngẩn, người con thứ nhị học lớp 5. Chúng em bàn nhau nhịn tiến thưởng sáng, góp tiền nguyenkhuyendn.edu.vn một món quà nhỏ mang đến biếu gia đình. Lũ em tất cả 15 bạn, mọi việc do bạn Hương lo liệu.

Chiều hôm ấy chúng em tập hợp tận nhà Hương rồi cùng mang đến nhà chú Trí. Như sẽ hẹn trước, thím Trí đón bọn chúng em vào, reviews với chú Trí, một mến binh cao lớn, da xanh, đeo kính đen, ngồi trên dòng xe đẩy. Khi bọn chúng em chào, chú Trí khẽ nói: "Chào những cháu”. Trong những lúc thím Trí mang nước uống mời khách, chúng em quan sát quanh, thấy chú thím sinh sống trong ngôi nhà cũ đang xuống cấp. Cơ quan ban ngành địa phương đang sẵn có kế hoạch trợ giúp chú. Thím cho thấy thêm em máy hai đã đi học, em đầu ngớ ngẩn, ai hỏi chỉ cười. Các bạn Hương thay mặt nhóm biếu mái ấm gia đình món xoàn nhỏ, bao gồm chiếc áo đến thím, đường, sữa cho chú với ít giấy đến đứa em vẫn đi học. Thím cảm ơn bọn chúng em và cho biết địa phương cũng quan tâm nhiều nhưng bệnh tình chú với đứa em nặng nề quá, thím quan trọng làm thêm gì nhằm cải thiện.

Khi bọn chúng em hỏi về cuộc chiến đấu của chú ấy ở chiến trường, chú không thích nói nhiều. Chú cho thấy chú phục vụ ở một binh trạm bên trên Trường Sơn, bị máy bay B.52 ném bom cùng bị yêu quý nặng. Chú chữa bệnh mãi tới các năm 80 mới được thế này. Chú cho thấy phần lớn bè lũ chú đang hi sinh trong khi làm nhiệm vụ. Khi bọn chúng em tỏ ý biết ơn và thương cảm, thì chú nói: "Nước bao gồm giặc thì mình yêu cầu đánh, chứ biết sao? cá nhân mình rủi ro thì cố gắng chịu. Mong muốn sao từ đây thanh bình. Phần đa ý nghĩ về đó, có thể chú sẽ nghiền ngẫm trong hơn nhì chục năm trời sinh sống trong nhẵn tối, nó biểu lộ một ý thức trường đoản cú giác và nghị lực kiên cường của anh quân nhân Cụ Hồ.

Chúng em tỏ ỷ hy vọng làm một việc gì, dù rất nhỏ dại để đỡ đần cho chú, thím. Thím phủ nhận không được sau cuối hướng dẫn chúng em làm dọn dẹp vệ sinh sân, vườn và ngõ. Chúng em rước cuốc, thanh hao xẻng cùng nhau dọn dẹp. Trong tầm nửa giờ, trong sảnh ngõ không bẩn sẽ, mảnh vườn nhỏ tuổi tinh tươm.

Xem thêm: Các Dạng Toán Lớp 1 Học Kỳ 2, Đề Cương Ôn Tập Học Kì 2 Toán Lớp 1

Từ biệt mái ấm gia đình chú Trí ra về, chúng em nghĩ, sau chiến tranh, nước mình bao gồm biết bao mến binh và gia đình liệt sĩ. Đây chỉ nên một mái ấm gia đình trong số đó. Sự hi sinh của nhân dân và quân nhóm thật vĩ đại biết bao! Cuộc viếng thăm của bọn chúng em chỉ là một trong những cử chỉ hàm ơn rất nhỏ. Em nghĩ, các người trong số đó có chúng em, còn phải nỗ lực nhiều để góp phần xoa dịu phần nhiều vết thương cuộc chiến tranh của tổ quốc không thể trị lành.