• Câu lạc bộ
    Nơi trao đổi, thảo luận và chia sẻ thông tin về các cựu học sinh của trường.
  • Câu lạc bộ
    Nơi các ý tưởng sáng tạo của em học sinh giao lưu và học hỏi với nhau.
  • Y tế học đường
    Cách giữ gìn vệ sinh học đường và phòng tránh một số bệnh thường gặp.

Trong những năm gần đây, hoạt động Đội ở Liên đội Nguyễn Khuyến ngày càng nhiều khởi sắc. Đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh đã làm tốt công tác của một tổ chức Đoàn thể góp phần vào việc giáo dục phẩm chất đạo đức học sinh, xứng đáng là hậu bị của Đoàn Thanh niên. Mặt khác, các hoạt động Đội còn là sân chơi lý tưởng thu hút đông đảo các em học sinh tham gia, đem lại cho các em những giây phút thư giãn lý thú sau những giờ học căng thẳng. Bản chất của các em thiếu niên nhi đồng là ngây thơ, hồn nhiên, ưa thích hoạt động, thích vui chơi. Nhưng giờ đây đã qua rồi cái thuở đi học về các em lại tụ tập chơi đùa ở những bãi đất trống, sân chơi tập thể… bây giờ công việc chính của các em là vùi đầu vào học. Sáng học ở trường, chiều còn phải soạn bài, làm bài tập, học bài rồi còn phải đi học thêm khiến cho các em không có thời gian để nghỉ ngơi.

Cuộc sống hiện đại ngày nay đang làm mất đi tính cộng đồng, làm cho các em ít có cơ hội để vui chơi. Khi đó, chúng ta mới thầy hoạt động Đội có ý nghĩa tích cực như thế nào.

Chiều ngày 01/06/2012, Liên đội Nguyễn Khuyến là một trong những Liên đội đại diện cho Hội Đồng Đội Quận Cẩm Lệ, Thành phố Đà Nẵng tham gia “ Ngày hội vào hè – 2012 ” với phần thi “ Nghi thức Đội, trống Đội và đội hình nghi lễ ” do Thành Đoàn Đà Nẵng phối hợp với Sở giáo dục và đào tạo Thành phố Đà Nẵng tổ chức tại nhà thiếu nhi Thành phố Đà Nẵng. Qua phần thi này, các em đội viên đã hoàn thành xuất sắc các bài trống Đội, thực hiện chuẩn xác các động tác cầm cờ, giương cờ, vác cờ, các động tác cá nhân di động và tại chỗ của người đội viên. Đồng thời, các em đã triển khai đúng các đội hình đội ngũ. Kết quả: Liên đội Nguyễn Khuyến đã đạt được giải Nhì trong phần thi này, góp phần tô điểm thêm vào những thành tích rực rỡ của Liên đội Nguyễn Khuyến nói riêng và Hội Đồng Đội Quận Cẩm Lệ nói chung.

Liên đội Nguyễn Khuyến từ khi thành lập cho đến nay đã được 17 năm, một khoảng thời gian chưa dài nhưng cũng đủ để thầy và trò tự hào về những thành tích mà Liên đội Nguyễn Khuyến đã đạt được trong những năm qua.

Là một ngôi trường trọng điểm chất lượng cao của thành phố Đà Nẵng, bên cạnh việc đẩy mạnh và nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện cho học sinh, bồi dưỡng học sinh giỏi, tạo nguồn học sinh giỏi cho Trường PTTH chuyên Lê Quý Đôn và các trường PTTH khác, nhà trường còn tăng cường tổ chức các hoạt động ngoại khóa, văn hóa văn nghệ, thể dục thể thao và các hoạt động Đoàn Đội khác với nội dung đa dạng phong phú nhằm thu hút sự tham gia nhiệt tình của các em học sinh.

Tháng 3/2011…

Thấm thoắt đã ba năm trôi qua, ba năm - khoảng thời gian không dài cũng chẳng ngắn đó đã gắn bó với tôi từ lúc bước chân vào mái trường Nguyễn Khuyến, ngôi trường thân thương đã cho tôi biết bao kỉ niệm vui buồn. Chính tại nơi đây, tôi đã quen biết với rất nhiều bạn bè, được dạy dỗ bởi những thầy giáo, cô giáo giỏi giang và ân cần. Nhưng, không thể nào không nhắc đến một người, một người đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với tôi: ông Phát - bác bảo vệ trường.

Là một người giữ chức bảo vệ, nhưng ông không đơn thuần là một người bảo vệ trường bình thường, với cái nhiệm vụ đơn giản là đánh trống, trực đêm hay canh cổng, ở ông là cả một tấm gương lao động không ngừng nghỉ. Từng cành cây ngọn cỏ đều được đích thân ông chăm sóc, cắt tỉa, tưới tiêu. Những chiếc ghế, cái bàn bị hỏng hay gãy đều do một tay ông sửa chữa.  Rồi cứ đến cuối những tiết học, ông cầm xâu chìa khóa đi kiểm tra, khóa cửa từng phòng, hễ thấy đồ học sinh để quên là ông nhặt lại, đem lên văn phòng để chờ trả lại người mất. Hơn những thế, ông còn là một người giữ gìn kĩ cương, trật tự, nội quy trong trường: chắc ai cũng để ý, cứ trước những buổi học ông lại ngồi trước cổng kiểm tra và nhắc nhở các bạn đeo khăn quàng, xem lại và chỉnh đốn trang phục. Thật tình mà nói, lúc đầu mới vào trường, tôi cũng sợ ông lắm mặc dù biết là ông rất hiền nhưng không hiểu sao vẫn sợ, cứ mỗi lần gặp, tôi lại lo lắng kiểm tra lại mình xem có đúng tác phong hay vi phạm gì không.Với gánh nặng tuổi tác như thế, có lẽ nhiều người bằng tuổi sẽ lui về quê nghỉ ngơi hưởng thụ bằng đồng lương hưu, nhưng đối với ông, công việc này giống như một niềm vui và làm việc tức là tận hưởng niềm vui đó.

CẢM XÚC CỦA HỌC SINH LỚP 9 TRONG NGÀY ĐI TRẠI
(Bài viết cho chương trình phát thanh măng non - Lớp 9/7)
Tôi ngồi nơi đây, trên đất trại cuối cùng của những năm tháng cấp hai tươi vui và đầy hoài bão, ngắm nhìn lũ bạn đang nô đùa ngoài kia, lòng lại chợt dâng lên biết bao điều muốn nói. Nhắm mắt lại, tôi hơi sững người, thế mà đã 4 năm rồi sao?
4 năm, chưa phải là một khoảng thời gian quá dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu được thế nào là yêu thương và được yêu thương. 
4 năm, tôi đã có biết bao kỷ niệm bên thầy cô, bạn bè, bên những điều mà với tôi thời cấp I là quá xa vời dưới mái trường Nguyễn Khuyến. 
4 năm, tôi dần nhận ra mình thật sai lầm khi chỉ cố gắng thi vào trường chuyên với mục đích làm cho bản thân nổi bật với cái danh “Học sinh Nguyễn Khuyến”. Ở dưới mái trường này, thầy cô và bè bạn đã giúp tôi không chỉ sống bằng lý trí mà còn phải biết cảm nhận bằng trái tim. 
Nhớ ngày đầu, những bước chân nhỏ bé của một cô học trò chuẩn bị vào cấp II e thẹn đi qua cánh cổng mà trong cô bé đó là “cánh cổng thần tiên”. Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác ấy, cảm giác thật chơi vơi, lạc lõng giữa dòng người qua lại, cười nói râm rang. Tôi như bước vào thế giới khác, thế giới mà chẳng ai biết đến sự tồn tại của tôi. Chỉ biết tự mình tìm ra vị trí trong thế giới này và tự mình bước đến vị trí ấy. Một chút hụt hẫng...phải chăng tôi đã hy vọng quá nhiều? Cùng bạn bè bước lên tầng 2 – nơi dành cho khối 6, đi từ đầu hành lang đến cuối hành lang, nhóm bạn thưa dần đến cuối cùng chỉ còn mình tôi bơ vơ trên hành lang dài vô tận. Lại một chút hụt hẫng nữa…rốt cuộc nơi tôi thuộc về là ở đâu? Tiếp tục bước lên tầng 3 bằng những bước chân mất dần đi sức sống. Cuối cùng tôi cũng tìm được nơi của mình, lớp 6/7. Bước vào lớp, nhìn những gương mặt đang ngơ ngác, đâu đó tôi tìm được sự đồng cảm với chính mình. 
Ôi, những cảm xúc ấy thật là kỳ diệu! Rồi từ đấy, những kỉ niệm dần được tạo ra một cách thật tự nhiên tại nơi mà tôi thấy có chút hụt hẫng lúc ban đầu. Lần đầu tiên được cùng bạn bè cắm trại năm lớp 6, quây quần bên nhau dưới ánh lửa trại bập bùng. 
“Lửa trại đêm nay lung linh. Soi sáng bao gương mặt tươi sáng. Lửa trại đêm nay xôn xao, chia ấm bao tâm hồn nồng nàn.”
Trong đêm lửa trại năm đó là những tiết mục nhảy hiện đại đầy sôi động của anh chị lớp 9. Tưởng chừng như các anh chị ấy đang rất vui, vui một cách thật vô tư nên ước sao mình cũng nhanh nhanh đến năm cuối cấp để được vui từng bừng như thế nhưng đến bây giờ, khi điều ước đó thành hiện thực mới biết niềm vui của các anh chị không hề vô tư chút nào. Chúng tôi bây giờ đây cố gắng vui hết mình trong tiết mục nhảy đêm qua, trong những trò chơi của trại để có thể lưu lại một chút gì đó gọi là vấn vương, một chút gì đó gọi là kỉ niệm cho riêng mình hay để mỗi phút qua đi sẽ trở thành một kí ức đẹp không thể nào quên trong tâm thức của mỗi thành viên lớp 9/7. Chúng tôi đã không còn hờn giận, trách móc nhau những chuyện không đáng vì mỗi đứa đều ý thức được thời gian bên nhau còn lại chỉ đủ để tạo ra kỉ niệm chứ không còn đủ để mà hờn trách nhau. 
Cảm ơn mái trường Nguyễn Khuyến đã vun đắp cho tôi những hoài bão, những tình cảm chân thành suốt 4 năm qua. Được học tập và gắn bó với ngôi trường này là điều hạnh phúc của cuộc đời tôi. Cảm ơn thầy cô – những người đã bước qua cuộc đời tôi, cho tôi đôi cánh, cho tôi trái tim, cho tôi lòng nhiệt huyết của tuổi thiếu niên để tôi vững tin bước tiếp chặng đường đầy chông gai phía trước.
Vậy đó, một thời cấp II của tôi đã thấm thoát trôi qua với biết bao cung bậc cảm xúc. Tôi đã buồn, đã vui, đã thất vọng, đã hạnh phúc bên gia đình x/7. Tôi hy vọng mỗi thành viên của gia đình ấm áp này sẽ có thể lưu giữ những điều tuyệt vời nhất trong suốt thời gian qua trong một ngăn của trái tim và khóa chặt lại bằng chiếc khóa yêu thương. Rồi mai đây, mỗi đứa mỗi ước mơ, mỗi đứa mỗi chân trời, liệu có còn gặp lại nhau như một cơ duyên giống ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau nữa hay không?
ĐỘI PHÁT THANH MĂNG NON 9/7

Trang 2 / 2

Website liên kết

  • Icon 01
  • Icon 02
  • Icon 03
  • Icon 04
  • Icon 05
  • Icon 06
  • Icon 03
  • Icon 02