• Câu lạc bộ
    Nơi trao đổi, thảo luận và chia sẻ thông tin về các cựu học sinh của trường.
  • Câu lạc bộ
    Nơi các ý tưởng sáng tạo của em học sinh giao lưu và học hỏi với nhau.
  • Y tế học đường
    Cách giữ gìn vệ sinh học đường và phòng tránh một số bệnh thường gặp.

Bẵng đi một thời gian rất dài, từ thời còn là một học sinh phổ thông trường Hoàng Hoa Thám ở Khánh Hoà, đến năm 1988 tôi theo chồng về giảng dạy tại Đà Nẵng, tình cờ tôi gặp lại một người bạn cũng lấy vợ Đà Nẵng, nó thông báo. “ N. ơi, thầy Lại cũng đang dạy ở đây đó. Hôm nào sắp xếp hai gia đình mình đến thăm thầy đi”.
Thế rồi chúng tôi đến thăm thầy nhưng không gặp được. Anh con trai của thầy cho biết: thầy đang dịch sách Tàu tại thành phố Hồ Chí Minh cho một công ty dịch thuật nào đó.
Lần thứ hai, biết tin chính xác thầy đang ở Đà Nẵng chúng tôi lại hẹn nhau đến thăm thầy. Trên đường đi, tôi cứ hồi hộp đoán già đoán non, không biết bây giờ thầy mình ra sao nhỉ. Gặp lại thầy tôi xúc động. tôi muốn ôm chầm lấy thầy, ngắm thầy thật kĩ sau ngần ấy năm xa cách. Thầy tôi vẫn như ngày nào, có già hơn vì thòi gian nhưng giọng nói vẫn sang sảng, hóm hỉnh, vẫn dáng người ấy, vẫn có hai móng tay ngón út như xưa cũng để dài cong cong…

I/ 

Thỉnh thoảng, tôi nói với những học sinh lớp 6 của mình đang khóc vì cãi nhau. Rằng có bao giờ các em tự hỏi, vì sao trái đất có hơn 6 tỉ người mà các em lại may mắn được học chung trường, chung lớp với nhau, lại còn chung bàn nữa. Là vì các em đã có duyên với nhau từ khi…chưa ra đời.

Chắc chắn là không phải bởi những lời tôi nói, mà bởi tuổi học trò mau giận, mau quên, giờ ra chơi đã thấy các em chia nhau gói bánh snack khoai tây. Các em chắc không tin, cũng không để ý nhiều đến những lời ấy của tôi.

Nhưng tôi thì tin!

Nếu không phải cái duyên, điều gì đã đưa tôi đến với ngôi trường này, với tổ Hóa - Sinh mà sau nay tôi mới biết, các thành viên trong tổ trước khi về đây đã từng là trụ cột của nhiều trường trong thành phố, hay cả Khánh Hòa, Gia Lai. Không phải cái duyên, sao tôi lại về trường đúng năm dì Lan Viên của tôi cũng được thuyên chuyển công tác và hai dì cháu đã gặp nhau ở phòng Tổ chức - Cán bộ của Sở Giáo dục với cùng lí do khi đến: “Xin không nhận quyết định!”. Tôi là vì cái giấy báo tuyển thẳng Cao học mà ĐHSP Huế gửi vào, còn dì tôi vì những gì quá gắn bó với ngôi trường cũ. Để rồi, sau những “nghĩ lại”, cuối cùng cả hai dì cháu tôi lại gặp nhau, trên hành lang dẫn đến phòng Hiệu trưởng. Để đến bây giờ, sau gần sáu năm cùng sẻ chia những thành quả và khó khăn của trường, của tổ, tôi nhận ra đây chính là nơi chốn của mình…

Chào tạm biệt những cơn gió rét! Chào những ngày lạnh lướt qua những ngõ phố thân quen! Chào những cơn mưa buồn não ruột trong những đêm Đông lạnh lẽo...Chào nhé một năm cũ qua đi với bao yêu thương bên bạn bè và người thân. Khép lại một năm gói ghém bao nỗi vui buồn, một mùa xưa cũ vẫn ấm áp yêu thương..

Chào đón năm mới! Nắng Xuân đã về, ấm áp trên từng con phố. Xuân thắp nồng mơ ước trong muôn triệu con tim. Thành phố vươn vai đón Xuân tràn trề sức trẻ. Những chồi lộc biếc thi nhau bừng khoe sức sống tươi mới. Hương hoa thắm đẫm chợ hoa Xuân lộng lẫy sắc màu- thanh thoát- dịu dàng- mê hoặc. Đâu đây tiếng nhạc lảnh lót của từng đàn chim ríu rít đón chào nắng ấm. Những ngọn đèn chùm lung linh lung linh như những chuỗi hoa thắp sáng trời đêm.

Ngày xôn xao nắng mới, ngày ngập tràn nắng ấm thanh tân . Xuân an lành, xuân yêu thương đến với muôn người. Xuân thắp sáng nụ cười gửi vào tim tình yêu thương rạng ngời ấm áp.

Các em thân yêu!

Mới năm nào em bỡ  ngỡ vào lớp 6, mọi thứ với em đều rất mới - rất đỗi lạ lùng... Dần dần em trở thành học sinh lớp 9 đầy tự tin và đầy bản lĩnh.

Một mai rời mái trường Nguyễn Khuyến thân yêu, các em có nhớ chăng thầy cô - những người nghệ sĩ đã ươm mầm ước mơ cho em nở hoa kết trái với bảy sắc cầu vồng...

+ Thắm Đỏ tâm hồn em bằng những bài giảng đầy nhiệt huyết, đầy khát vọng để hướng em về một tương lai rạng rỡ.

+ Truyền màu CAM tươi mới  cho em những bài học hay, bài học làm người, cho em những kỹ năng sống để em vững tin bước vào đời...

Cuộc đời mỗi con người, từ khi sinh ra cho đến lúc lớn lên, đã phải nợ rất nhiều tình cảm, công lao, sự giúp đỡ của biết bao người. Đó là cha mẹ, thầy cô, bạn bè, những người mà ta không thể kể tên hết được,…Cả cuộc đời này ta sẽ không bao giờ trả hết những món nợ ân tình ấy. Để xứng đáng với những gì mà ta đã được hưởng, được nhận chỉ có một cách, đó là phải sống sao cho có ích với đời, sống sao cho không hổ thẹn với lòng và đến một lúc nào đó, khi ta không còn trên cõi đời này nữa, sẽ có những giọt nước mắt trong tim dành cho ta. Và chính bản thân ta cũng không muốn bước chân qua thời gian mà không để lại một chút dấu vết.

Rất nhiều năm tháng đã đến rồi đi, trên mái tóc giờ đã điểm bạc, những nếp nhăn nơi khóe mắt, môi cười cũng đã hiện rõ trên khuôn mặt từng một thời trẻ trung, thanh sắc. Giá như với chừng ấy thời gian, ta làm được nhiều hơn nữa, sống trọn vẹn hơn nữa! Dù sao hãy tự an ủi với bản thân mình rằng: những điều ta làm tuy thật nhỏ bé nhưng dù sao đó là những việc ta yêu thích và nó có ích cho cuộc đời.

Website liên kết

  • Icon 01
  • Icon 02
  • Icon 03
  • Icon 04
  • Icon 05
  • Icon 06
  • Icon 03
  • Icon 02